Disneyland 1972 Love the old s
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 
phan 10(end)

 Chương 10





Hắn biết, tình yêu của Tể tướng dành cho nữ vương, nhất định hơn hắn rất nhiều, rất nhiều!!



 Nếu không đường đường một đại nam nhân, làm sao bị đồn đãi thích trai đẹp cũng không làm gì? Hắn đoán, có lẽ chủ mưu căn bản là chính Công Tôn Minh Trạch.



 Vì đoạn tuyệt sự bức hôn của cha ruột, Công Tôn Minh Trạch thậm chí không tiếc tự hủy danh tiếng, khiến cha mẹ trong thiên hạ đều không dám gả nữ nhi cho hắn, để tránh làm quả phụ, thật là một chiêu tốt tìm đường sống trong cõi chết!



 Lương Tiến cười khổ lắc đầu, lần này, hắn thật chết tâm rồi.



 Trong tẩm cung của nữ vương, ý xuân nồng đậm.



 "A! Đừng dùng sức như vậy, nơi đó không được." Tiếng thở dốc vô lực của phái nữ yểu điệu vang vọng ở trong phòng ngủ thật to, khiến người nghe được tim đập rộn lên, đỏ mặt tới mang tai.



 "Nơi này không dược?" Công Tôn Minh Trạch cười lớn hỏi thăm, chỗ kín phái nam cứng rắn mạnh mẽ xông vào mật huyệt từ phía sau, khiến nữ nhân phía dưới run rẩy nhiều hơn, càng thở dốc kiều mỵ hơn.



 Úy Trì Phượng Nhi thở hổn hển, trong miệng chỉ có thể không ngừng tràn ra từng tiếng yêu kiều khó nhịn, không cách nào trả lời vấn đề làm người ta khó có thể nhe răng.



 "Thế nào?" Hắn tiếp tục truy hỏi câu trả lời.



 Gần đây hắn càng lúc càng càn rỡ, thậm chí ngay cả nửa đêm cũng xông vào tẩm cung của nàng, lôi kéo nàng triền miên với nàng, hại nàng sáng hôm sau phải đối mặt từng câu hỏi ngây thơ của Tiểu Hoàn ——



 "Đừng." Bỗng dưng, bởi vì một cái đâm vào vừa sâu vừa mạnh của hắn, nàng ưỡn người, dựa lưng trắng vào hắn trước ngực to của hắn.



 Hắn cúi đầu dường như trừng phạt, thỉnh thoảng liếm láp con phượng hoàng máu đỏ đại biểu hoàng tộc sau lưng nàng, thỉnh thoảng cắn nhẹ, răng trắng đều và lưỡi nóng cùng nhau hành hạ giác quan nhạy cảm của nàng.



 Nữ nhân đáng đánh này, trong lúc hắn mạnh mẽ sủng ái, còn có thời gian phân thần suy nghĩ chuyện đau khổ không liên quan khác? Là hắn quá mức dung túng nàng, hay là nàng đã thành quen loại triền miên điên cuồng này?



 Vậy mà, phản ứng hấp dẫn rồi lại ngượng ngùng của nàng, lại nói cho hắn biết, nàng vẫn không quen sự triền miên đoạt đi tất cả thể lực của nàng.



 Cho nên, nàng mất hồn, là bởi vì dung túng của hắn đúng không?



 Cho nên, hắn có thể không cần cố chịu đựng dục vọng, có thể bừa bãi, suồng sã tứ phía, không hề tiết chế hưởng dụng thân thể của nàng đúng không?



 Luật động của hắn bộc phát phóng đãng, phái nam cứng rắn mang theo tinh lực vô hạn vùi vào chỗ sâu nhất của nàng, lại dùng lực hút ra, mạnh mẽ xông lên, cử động.



 Một luồng sóng khoái cảm đánh tới, khiến nàng dường như con thuyền giấy bị cuốn trong dòng nước xoáy, bị lực hấp kịch liệt hút lấy, không cách nào chạy trốn. . . . Nhưng chỉ có trời mới biết, nàng căn bản cũng không muốn thoát đi, cam tâm tình nguyện tiếp nhận sự kích cuồng này.



 Hắn xông vào, mỗi một lần trở về đều động tới thịt non mịn màng trong cơ thể nàng, kích thích quá lớn khiến thịt non đều run rẩy, khiến hoa huyệt đỏ tươi, bởi vì sự kích thích này, huyệt bí ra nhiều mật dịch hương vị ngọt ngào hơn.



 Khi hắn mang theo lực lượng khổng lồ ra vào hoa huyệt thì phát ra một từng tiếng giao hợp đặc dính làm người ta đỏ mặt tới mang tai.



 "Thích không? Nữ vương của ta." Hắn tự mình cuồng dã mà cậy mạnh đâm vào chỗ sâu trong thân thể của nàng, giọng nói mang theo tiếng thở dốc cấp tốc khàn khàn, dính sát vào bên tai nàng, nói.



 Nàng bởi vì quá kích thích mà khóc khẽ ra tiếng, không hề nghe rõ lời của hắn.



 Tuy rằng là như thế, nhưng hắn không buông tha tiếp tục trêu chọc nàng.



 "Xin hỏi nữ vương cao quý xinh đẹp, có hài lòng với phục vụ của thần không?" Dùng lưỡi nóng liếm đi nước mắt rơi xuống của nàng, hắn cắn từng chữ từng câu rõ ràng.



 Rất tốt, lúc này nàng nghe được rõ ràng! Mà lời nói dường như cưng chiều của hắn, cũng khiến hai má phấn của nàng đỏ lên ^^



 "Đừng, đừng nói." Nàng nằm ở trên giường mềm mại, hai tay đặt trên mặt giường, chịu đựng hắn tác quái ở sau lưng.



 Tầng tầng khoái cảm ngưng tụ ở bụng, làm nàng run rẩy, run rẩy nâng mông lên chào đón, khiến cho hắn phải chôn vào sâu hơn, dùng sức hơn.



 Lúc này hoa huyệt truyền đến từng trận co lại hết sức mất hồn, chỗ sâu hoa huyệt thấm ra nhiều nước mê người hơn, khiến cả hai giao hợp dễ dàng hơn, cũng nói cho hắn biết, người phía dưới sắp đạt tới đỉnh cực lạc.



 "Nữ vương, nàng thật nhạy cảm." Hắn cười cợt.



 Nghe vậy, nàng xấu hổ không dứt vùi mặt vào trong chăn, vùi hết những tiếng rên rỉ quyến rũ yêu kiều bật ra vào trong cái chăn.



 Nhưng hắn vẫn không chấp nhận cư xử như vậy, hắn lui về phía sau ngồi xuống, đưa tay kéo thân thể mềm nhũn của nàng, để nàng dựa lưng vào hắn lần nữa; rồi sau đó dục vọng phái nam tiếp tục vùi sâu vào hoa đạo sắp không chịu nổi quá nhiều vui thích, nhanh chóng cử động.



 "A!" Mất đi cái chăn che đậy, tiếng yêu kiều liên tiếp tràn ra từ trong miệng nàng không thể tiếp tục cất giấu, chỉ có thể quyến rũ khêu gọi lên căn nguyên dục vọng ở chỗ sâu đáy lòng nam nhân.



Thanks em.Edit chuyen nay co mat nhieu mau ko em,ss doc ma phat met cung may ss la nguoi co gia dinh roi ko mac co chet dc,bay gio cam giac bi chai roi.





















Trích dẫn:



#Ami: Em làm riết quen rồi ss ạ, giờ em làm chương H với chương thường cũng đều bình thường























Chương 10.2



 Bên tai nghe tiếng thở gấp khêu gợi của nàng, hắn gầm nhẹ một tiếng, tăng thêm sức ở thắt lưng, mang cho cả hai khoái cảm lớn hơn, đưa nàng lên đỉnh núi hoàn mỹ, còn hắn thì vùi sâu vào, giải phóng tất cả tình dục ở trong mật huyệt của nàng.



 Nàng xụi lơ trên người của hắn, không hiểu vì sao mỗi lần hoan ái người ra sức nhiều nhất là hắn, kết quả người mệt mỏi không làm được gì lại là nàng.



 Êm ái đặt nàng trở về mặt giường, nàng cảm thấy nam nhân phía sau vẫn còn dùng ngón tay ma sát qua lại cái bớt phượng hoàng sau lưng nàng.



 "Phượng Hoàng, thật giống nàng." Thanh âm của hắn thình lình vang lên, gọi về thần trí uể oải của nàng.



 Nàng thanh tú ngáp một cái, buông lỏng thân thể tiến sát vào ngực của hắn, cho phép mình ở xa xỉ hưởng thụ nhiệt độ nóng bỏng của hắn trước khi trời sáng.



 "Tại sao?" Bởi vì cảm giác tồn tại của nàng không đủ sao?



 "Không." Hắn cười nhẹ ra tiếng, tiếng cười vang vọng ở bên cạnh tai của nàng, nhưng lại tuyệt không ồn, ngược lại, khiến nàng rất uất ức.



 Cảm thấy môi của nhẹ nhàng in dấu hôn lên cái bớt, nàng cho là hắn sẽ không trả lời nàng, nhưng hắn lại mở miệng lúc này.



 "Bởi vì nàng và Phượng Hoàng giống nhau, cao quý lại cao ngạo, khiến người phàm không dám đến gần." Nàng khi còn bé, nhỏ nhắn xinh xắn, nào giống dáng vẻ thông minh bây giờ?



 Hơn nữa khi cặp mắt phượng kia nheo lại, bộ dáng vô cùng quyến rũ kia, cả họa quốc ương dân Muội Hỉ đời Hạ và Đát Kỷ nhà Thương cũng phải chịu thua.



 Nghe vậy, Úy Trì Phượng Nhi cười ra tiếng. Cao ngạo đến khiến người phàm không dám đến gần? Như vậy hiện tại nam nhân này đang làm cái gì?



 Không muốn bàn về vấn đề này với hắn nữa, nhưng đã tiêu mất hơn phân nửa buồn ngủ, Úy Trì Phượng Nhi liền nói đến "chuyện cười" gần đây nàng nghe được với Công Tôn Minh Trạch.



 "Ta nghe Tiểu Hoàn nói, chàng thích trai đẹp?" Nàng xoay người, nhìn vào tròng mắt xanh đậm của hắn, kiên trì muốn xem thái độ của hắn.



 Chuyện bị nàng xưng là "chuyện cười" này, không hề phóng đại. Nam nhân hàng đêm quấn nàng không thả, cư nhiên chỉ thích nam tử, không thương nữ nhân, chẳng lẽ hắn triền miên hàng đêm với nàng, đều là nàng đang nằm mộng?



 Thái độ của Công Tôn Minh Trạch không thay đổi, vẫn là một dáng vẻ thỏa mãn, động tác chạm vào phía sau lưng nàng cũng không có chậm lại.



 "Nàng cứ nói đi?" Hắn hỏi ngược lại nàng. Nếu như nàng dám chất vấn giới tính của hắn, hắn có thể bảo đảm, hắn sẽ cho nàng một "Trải qua" trọn đời khó quên.



 "Đây chính là phương pháp chàng khiến nữ nhân trong thiên hạ đều không dám gả cho chàng?" Nhìn vẻ mặt hắn, tám chín phần mười.



 "Không phải nàng cũng cho là biện pháp này rất hữu dụng sao?"



 Hôm nay trên dưới cả nước, thậm chí ngay cả người của Thịnh vương triều cũng biết Công Tôn Minh Trạch hắn chỉ thích nam tử, không thương nữ nhân.



 Hiện tại, hắn có thể nói là tiếng xấu lan xa, trong Hoa Triêu quốc không có nhà nào nguyện ý gả nữ nhi cho hắn; mà những người vốn muốn đưa nữ nhi vào Phủ Tể Tướng làm thê tử, thị thiếp, sủng nô cho hắn, rối rít thay đổi chủ ý đưa một đống lớn nam nhân, và đồng tử vào Tể Tướng Phủ, lão Tể tướng giận đến đuổi tất cả nam nhân và đồng tử cùng với "Chủ nhân" của bọn họ ra khỏi Phủ Tể Tướng.



 Cho nên Công Tôn Minh Trạch liền thuận nước đẩy thuyền bị đuổi ra phủ Tể Tướng, dọn vào phủ trạch trước đây không lâu nữ vương ban cho hắn, mặc dù thời gian hắn ở lại trong hoàng cung, còn dài hơn thòi gian hắn ở trong phủ —— ban ngày phụ trợ nữ vương xử lý chính vụ, buổi tối thì làm ấm giường cho nữ vương.



 Suy nghĩ một chút, hắn thật đúng là bận!



 "Vì ta, đáng giá không?" Coi như bị người trong thiên hạ phỉ nhổ, cũng không sao?



 "Trừ nàng ra, không có ai đáng giá ta làm như vậy." Trong mắt màu lam có nghiêm túc và xác thực không thể sai lầm.



 "Coi như, quan hệ của chúng ta vĩnh viễn cũng không thể công khai; coi như, chúng ta không thể sinh con. . . . Như vậy, vẫn đáng giá sao?" Nàng hỏi tới.



 "Nàng vì ta, không thể có con, không thể quang minh chánh đại trở thành vợ của ta, như vậy, nàng cho là đáng giá không?" Hắn ném tất cả vấn đề lại cho nàng. Tâm ý của hắn, nàng sớm biết, không phải sao?



 "Đáng giá." Nàng nhẹ nhàng gật đầu.



 "Phượng Nhi, Công Tôn Tể tướng vì nàng, cả đời không cưới; Công Tôn Minh Trạch ta, nhận nàng là thê tử duy nhất kiếp này của ta, trời đất làm chứng." Lấy mấy sợi tóc của nhau, quấn thành một đồng tâm kết[1].



 "Kết làm vợ chồng son, cả đời không xa rời."



 "Ta chờ đợi kiếp sau có thể chân chân chính chính trở thành vợ chồng với chàng, cả đời nắm tay làm bạn." Nàng nắm chặt đồng tâm kết, vùi mặt vào gáy của hắn, nức nở nghẹn ngào nói.



 Cả đời này, bọn họ có quá nhiều gánh nặng, chỉ có thể lén lén lút lút yêu nhau.



 Không cách nào kết làm vợ chồng theo tâm ý; chỉ mong kiếp sau, tất cả ngăn trở đều không còn, để cho bọn họ có thể chân chân chính chính vĩnh viễn nắm tay không chia lìa.



 "Được, vậy chúng ta ước định, tương lai sau khi chết ai cũng không được uống canh vong tình của Mạnh bà bà, được không?" Giữ lại tất cả tình ý đến đời sau, hắn nhất định sẽ giữ vững hứa hẹn này.



 "Được! Ai cũng không được uống." Nàng sẽ không quên mình yêu hắn cỡ nào, cũng không muốn quên tất cả khi bọn họ yêu nhau.



 Kiếp sau, bọn họ sẽ yêu nhau lần nữa. . . . Kiếp sau. . . .



 ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



 [1]Đồng tâm kết















 Ngoại truyện: Đông hộ vệ





"Tiểu Hoàn, ngươi lui ra trước." Úy Trì Phượng Nhi nhẹ giọng phân phó, một đôi con ngươi rưng rưng nhìn thẳng Công Tôn Minh Trạch, chưa từng dời đi.



 Mặc dù không hiểu, nhưng Tiểu Hoàn vẫn nghe lệnh thối lui, để lại một đôi nam nữ thâm tình nhìn nhau.



 Mới vừa đi ra khỏi phòng ngủ, một nam tử cao lớn đứng nghiêm ở ngoài cửa dưới một cây đại thụ, xa xa, dùng hai mắt cắn nuốt bóng dáng của nàng.



 Nữ tử hắn nhớ nhung thật lâu. . . . Như bị chuyên chú trong mắt hắn thôi miên, Tiểu Hoàn không có cách nào dời đi tầm mắt, chỉ có thể cách một khoảng cách nhìn thẳng hắn.



 Tâm động, mất đi vững vàng thường ngày, nàng không thể tiếp tục lừa gạt mình, nói mình tuyệt không lo lắng nam nhân lạnh lùng này.



 Hắn đã sớm chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng của nàng, cho nên, khi nàng biết Tể tướng bị Triêu Vương gia đuổi bắt thì mặc dù nàng cũng lo lắng cho Tể tướng, nhưng càng lo lắng cho hắn hơn. . . .



 Hôm nay thấy hắn bình an vô sự trở lại, nàng cư nhiên không có dũng khí tiến lên làm ra chuyện đáy lòng mình vẫn muốn làm —— ôm lấy hắn thật chặt.



 Nàng chưa từng có cảm giác không biết làm sao đối với bất kỳ một nam nhân nào như vậy.



 Đột nhiên, hắn có động tác, thình lình tiến lên kéo nàng đang đứng tại chỗ vào trong ngực, dẫn nàng rời đi tẩm cung của nữ vương, thậm chí dẫn nàng ra khỏi hoàng cung thủ vệ sâm nghiêm, đi tới một trên một tầng lầu bỏ hoang lâu ngày.



 Lầu này còn cao hơn nóc cung điện hoàng cung, nhưng nàng lại không có run rẩy không kềm chế được, ngược lại đưa tay ôm chặt nam tử trước mắt, vùi mặt vào trước ngực của hắn, lắng nghe những nhịp tim mạnh mẽ.



 Nhiệt độ nóng bỏng của phái nam vây quanh nàng, cho dù bọn họ không có mở miệng nói chuyện, nhưng nàng lại cho là thế này còn đả động lòng của nàng hơn lời ngon tiếng ngọt. . . . Từ sức lực hắn ôm chặt nàng, nàng có thể cho là hắn có tình ý giống với nàng không?



 "Ngươi. . . . Khỏe không?" Nàng run giọng mở miệng, đầu ngón tay nắm chặt áo của hắn, không phát hiện nước mắt nhớ nhung đã sớm chảy xuống gương mặt.



 Hắn không có mở miệng, chỉ lặng lẽ giương ngón tay lau đi nước mắt trên mặt nàng, môi mỏng thận trọng mà dịu dàng hôn nàng, thưởng thức hương vị ngọt ngào.



 Biết rất rõ không nên, biết rất rõ không cho phép, nhưng Tiểu Hoàn vẫn không có cácch khiến mình đẩy hắn ra, để mình và hắn làm chuyện không hợp lễ.



 Dùng tay nhỏ bé có nốt chai nhỏ do phục vu nữ vương lâu ngày để sờ mặt hắn, nhẹ phất qua vết sẹo chẳng biết có trên mặt hắn lúc nào, quyến luyến lại trìu mến sờ qua lại.



 Nụ hôn của hắn, càng cuồng nhiệt hơn, như muốn đốt cháy hai người.



 Lần này, nàng rõ ràng cảm nhận được, hắn cũng không phải là một nam nhân hay dùng ngôn ngữ biểu đạt ý của mình, mà là quen lấy hành động biểu đạt cảm thụ cùng với tình cảm trong lòng.



 Lưỡi của hắn càn rỡ chiếm đoạt hương vị ngọt ngào ở trong miệng của nàng, không buông tha mỗi một tấc thịt mềm trong miệng đỏ; bàn tay thì khẽ vuốt trên lưng của nàng, nhu tình nhè nhẹ không cần nói cũng biết.



 Cả người Tiểu Hoàn nóng hừng hực khẽ rên ra tiếng, nhạy cảm cảm thấy trên bụng có một vật cứng đụng vào nàng, đang rục rịch ngóc đầu dậy muốn làm ra chuyện gì đó với nàng ——



 Nữ vương cho là nàng không biết chuyện tình giữa nam nữ, nhưng nàng đã ra đời và sống thật nhiều năm ở Câu Lan viện (nơi hát múa và diễn kịch thời ), còn sớm hiểu rõ những chuyện này là gì hơn cả nữ vương.



 Mà nàng, cũng không bài xích.



 Nhưng, nhưng hắn lại đẩy nàng ra sau một giây, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu trợt xuống từ trên trán hắn, ngưng tụ ở cái cằm cương nghị, nàng giơ tay lên muốn lau cho hắn, lại bị một tay của hắn nắm lấy.



 "Không thể." thanh âm Đông Tân Viễn khàn khàn vô cùng.



 "Tại sao?" Tiểu Hoàn lại hiển nhiên không rõ vì sao hắn phải đẩy nàng ra, hơn nữa ngăn cản nàng lau mồ hôi cho hắn.



 "Ta không muốn mình muốn nàng ở chỗ này." dục vọng ngập trời trong cơ thể đang gọi ồn ào, thúc giục hắn chiếm lấy nàng; vậy mà, hắn không cho phép mình muốn nàng ở loại địa phương này, cũng không cho phép mình chiếm lấy thân thể trong sạch của nàng trước khi thành thân.



 "Ta không ngại. . . ." Tiểu Hoàn nhỏ nhẹ nói, không biết lời nói vô tâm này lại ép một đại nam nhân đến điên khùng.



 Hít sâu một cái, đè thú tính đầy xoang xuống, hắn chỉ ôm nàng, nhưng không có làm ra chuyện gì tiến sâu hơn một bước với nàng. "Ta để ý."



 Hắn vùi mặt vào cổ của nàng nói, trong hơi thở đều là hương thơm của nàng, khàn khàn nói cho nàng biết, hắn thương tiếc nàng.



 Mặc dù đau lòng vì hắn đè nén, nhưng càng cao hứng vì hắn dịu dàng với nàng, nàng nhắm mắt lại, chuyên tâm hưởng thụ nhu tình không tiếng động của hắn.



 Đêm càng lúc càng sâu, nhưng hai người tuyệt không quan tâm, ôm nhau đến trời sáng.



Hết trọn bộ.






~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~






 Chúc chị thanhbt có một ngày sinh nhật thật vui. Chúc chị thanhbt thêm một tuổi mới càng được thêm nhiều niềm vui, hạnh phúc, sức khỏe, bình an, may mắn và thành công ^^







Bộ này quá tuyệt... nhất là dành cho sắc nữ như mềnh =)))) Mình rất thích nội dung truyện vì... ngược nam và sủng nữ. Rất rất rất mê anh nam chính, người đâu mà đáng yêu ghê cơ. Yêu chiều nữ chủ đã đành, lại hi sinh tất cả vì cô ấy. Đốt đèn chắc cũng khó tìm một anh như thế :'( TRuyện lại có hot, xôi thịt ổn thỏa nên đọc ko chán lắm haha.

 Thanks bạn đã edit, truyện hay a ^^



Ngoại truyện: Trăm năm bên nhau



 Trên một con thuyền đang trôi giữa một dòng sông tĩnh lặng, có một đôi trai gái đang tựa người vào nhau. Trai thì tuấn mỹ nữ thì yêu kiều, hai người họ quả là một đôi tuyệt phối của trời đất.



 “Phượng Nhi, chúng ta bỏ đi như vậy liệu có phải là hơi quá đáng không?” Công Tôn Minh Trạch dịu dàng vuốt ve gò má nàng. Đã mười năm rồi mà nàng vẫn đẹp như xưa, còn ta thì đã xuất hiện nếp nhăn trên khóe mắt. Liệu nàng có chê ta già, chê ta xấu hay không?



 Uất Trì Phượng Nhi lười biếng rút sâu vào trong người Công Tôn Minh Trạch. Cảnh đẹp thế này, không ngắm cảnh mà nghĩ đến mấy chuyện nhức đầu làm gì, thật là mất hứng.



 Dạo này nàng rất ham ăn, nàng có thể ăn năm cái bánh bao, ba cái đùi gà, một con vịt quay cùng một lúc. Nhưng chỉ hai canh giờ sau là nàng lại thấy đói rồi. Đã vậy lại còn buồn ngủ nữa chứ, chắc chắn là do nam nhân này hành hạ nàng suốt đêm nên bây giờ nàng mới sức cùng lực kiệt đến vậy.



 Uất Trì Phượng Nhi dùng giọng nói uể oải của mình trả lời: “Có gì đâu mà quá đáng chứ? Thiếp đã cực khổ mấy chục năm rồi bây giờ muốn nghỉ ngơi, hưởng thụ cuộc sống riêng của mình cũng không được sao?”



 “Được, được chứ, Phượng Nhi của ta muốn làm gì thì cứ làm, nàng muốn làm gì thì ta cũng ủng hộ nàng nhưng mà…” Công Tôn Minh Trạch lấp lửng.



 “Nhưng mà sao?” Uất Trì Phượng Nhi hờn dỗi ngồi bật dậy.



 “Hai chúng ta cùng bỏ đi như vậy thì việc nước ai lo đây?” Công Tôn Minh Trạch nhỏ nhẹ nói cứ như sợ mình nói sai thì nàng sẽ giận hắn. Nàng mà nổi giận thì sẽ không cho hắn ngủ chung giường. Ôi, không được ngủ cùng nàng thì thật là sống không bằng chết mà. Hắn thật là đáng thương, mấy năm nay hắn toàn bị nàng bắt nạt thôi. Còn đâu tể tướng anh dũng năm nào chứ.



 “Hứ. Việc nước, việc nước, việc nước quan trọng hơn thiếp và con sao?” Uất Trì Phượng Nhi quay mặt đi không thèm nhìn Công Tôn Minh Trạch nữa.



 “Đương nhiên là không phải, nàng và con là… hả… cái gì… nàng vừa nói gì?” Công Tôn Minh Trạch luống cuống nhích người ngồi xuống trước mặt Uất Trì Phượng Nhi.



 “Ta… ta được… được… làm… phụ thân?” Hắn run rẩy, đây là điều mà hắn chỉ có thể nằm mơ mới có được. Phụ thân không cho hắn gả vào hoàng thất, nàng lại không thể bỏ mặc dân chúng. Nên hai người chỉ có thể qua lại với nhau trong bóng tối. Và con cái, đã trở thành niềm hi vọng xa vời với bọn họ.



 “Sao? Không được sao? Chàng không cần con à? Không cần thiếp luôn phải không? Thiếp biết ngay mà, bây giờ thiếp già rồi, không xinh đẹp nữa nên chàng muốn bỏ thiếp chứ gì… hu hu hu…” Uất Trì Phượng Nhi đột nhiên khóc rống lên.



 “Ta nào có. Ta chỉ là… chỉ là… quá bất ngờ thôi… nàng đừng khóc… nàng khóc… ta đau lòng lắm.” Công Tôn Minh Trạch vội vàng ôm Uất Trì Phượng Nhi. Đời này hắn trời không sợ, đất không sợ, hắn chỉ sợ nước mắt của nàng.



 Công Tôn Minh Trạch đợi Uất Trì Phượng Nhi khóc lóc, cấu xe, cắn hắn đã rồi mới nhỏ nhẹ hỏi nàng: “Nàng có thai từ khi nào thế? Sao không nói cho ta biết?”



 “Hứ. Từ ba tháng trước rồi, người ta vì muốn sinh con cho chàng mà đến muội muội của mình cũng bán đứng. Vậy mà chàng lại.. lại…” Giọng của Uất Trì Phượng Nhi nghẹn ngào, cứ như sắp khóc tới nơi vậy.



 Công Tôn Minh Trạch thấy thế liền vội vàng siết chặt cơ thể trong lòng mình hơn: “Là ta sai, là ta sai, ta nên quan tâm nàng hơn, ngoan, nói cho ta biết, nàng có đói không? có muốn uống nước không? Ta mua thức ăn cho nàng ăn.”



 Uất Trì Phượng Nhi dở khóc dở cười, hai người họ đang ở giữa sông thì đi đâu mua đồ chứ. Nhưng nàng vẫn cố ý làm khó: “Thiếp muốn ăn gà tiềm, heo sữa quay, đùi vịt chưng tương…”



 Công Tôn Minh Trạch nghe nàng nói mà đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Chết hắn rồi, bây giờ hắn đi đâu mua mấy thứ đó cho nàng ăn đây. Tìm hà bá mà mua à?



 “Thuyền phu, mau tấp vào bờ… mau…” Công Tôn Minh Trạch còn chưa nói hết thì đã bị Uất Trì Phượng Nhi kéo lại “Được rồi, được rồi, thiếp đùa chàng thôi.”



 “Thật ra ta đã bí mật viết thư cho Lăng Ba kêu muội ấy hồi cung thăm thiếp, sẵn tiện nhớ mang theo mấy đứa con của muội ấy luôn. Sau khi chắc chắn là muội ấy sắp đến kinh thành thì thiếp mới kéo chàng ra đây, hưởng thụ cuộc sống của hai người. Thiếp đã chăm lo cho dân chúng hơn mười năm rồi, bây giờ thiếp cũng phải sống cho chính mình và… cho chàng. Thiếp biết chàng vẫn luôn muốn có con nên đã bí mật giấu chuyện thiếp có thai. Thiếp tính khi nào chúng ta tìm được một chỗ để sống lâu dài thì mới nói cho chàng biết. Ai ngờ…”



 “Phượng Nhi… Ta thật xin lỗi… Nàng vì ta mà đã suy nghĩ nhiều như thế vậy mà ta lại chẳng thể nào làm được gì cho nàng.”



 “Phượng Nhi… ta yêu nàng… rất yêu nàng…” Lời nói của Công Tôn Minh Trạch đứt đoạn vì lúc này hắn đang vùi mặt vào hõm cổ Uất Trì Phượng Nhi. Cơ thể của hắn khẽ rung lên cho thấy hắn đang rơi lệ.



 Uất Trì Phượng Nhi dịu dàng vỗ vỗ vào lưng Công Tôn Minh Trạch như an ủi.



 “Thiếp cũng yêu chàng”



 Vì chàng thiếp có thể đánh đổi tất cả, kể cả giang sơn này. Lăng Ba, thật xin lỗi. Dù sao muội cũng đã có muội phu, có con. Còn tỷ thì còn đang bước từng bước về hạnh phúc của mình. Muội muội, hãy cùng muội phu trông nom giang sơn này. Tỷ vẫn sẽ luôn dõi theo từng bước chân của muội.



 Muội biết mà, tỷ nhất định phải hạnh phúc đó…



 Uất Trì Phượng Nhi như nghe được muội muội của mình trả lời. Sống mũi nàng cay cay. Đôi tay thì nắm chặt lấy tay của Công Tôn Minh Trạch. Nắm chặt lấy hạnh phúc đời mình.
'



END
Phan gt
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .